Cuộc đời là một tác phẩm nghệ thuật sống của mỗi người.
Với quan điểm về nghệ thuật sống là những điều rất “đời”, vậy nên sống nghệ thuật tức là đưa cái chân thiện mỹ vào mọi khía cạnh của cuộc sống, từ những nhu cầu cơ bản nhất như ăn, ở, ngủ, nghỉ đến những hoạt động xã hội, làm việc, giao tiếp, lãnh đạo, sáng tạo… Tất cả đều có tính nghệ thuật của chủ nhân, thể hiện khí chất riêng, phong cách riêng, mang bản sắc cá nhân và những yếu tố về gia đình, văn hoá đặc trưng.
Chúng ta không chỉ là chủ nhân cuộc sống của mình, mà còn là nghệ nhân tự tay và tận tay thiết kế, kiến tạo và phát triển thành phẩm cuộc đời có tính nghệ thuật của riêng mình.
Vốn dĩ cuộc đời là một chuỗi liên tục, vậy nên người nghệ nhân cũng liên tục tạo ra các giá trị chân thiện mỹ cho mình, cho người và cho đời. Người nghệ nhân không ngừng nghỉ.
Khi còn nhỏ, mình học chuyên Pháp và ngôn ngữ này đã nung nấu trong mình giấc mơ duy nhất đối với một đứa học sinh cấp 2 là được đặt chân lên đất Pháp. Kế hoạch của cuộc đời mình nhất định phải có một chuyến du học tại nơi đây, dù sớm hay muộn.
Và mình đã thực hiện được giấc mơ đó. Lần đầu tiên bước ra bên ngoài cánh cửa gia đình cũng chính là bước chân lên nơi mình yêu thích, hoàn thành giấc mơ thơ bé của mình. Chập chững ra nước ngoài ở lứa tuổi 15 thật sự là một trải nghiệm đặc biệt, ghi dấu trong cuộc đời mình. Có lẽ ngôn ngữ và xứ sở nơi đây đã khơi gợi cho mình nhiều cảm hứng và niềm yêu thích “nghệ thuật” mà mãi về sau mình mới nhận ra được những sự kết nối đầy thú vị này.
Trên hết, khi sống ở trời Tây, mình nhận ra mình luôn tự hào về đất nước, con người và truyền thống Việt Nam. Mình luôn cảm thấy có tiếng nói bên trong vang vọng, “đi để trở về”, “về nhà là hạnh phúc”, đó là nơi mình thuộc về, là chính con người mình, bản chất mình. Mình là người Việt và mình yêu giá trị Việt.
Khi trở về Việt Nam, mình nhận ra khát vọng của cuộc đời, nói một cách đơn giản và đúng lứa tuổi thời điểm lúc đó, thì khao khát của mình chính là “làm gì đó có ích cho đời”.
Có một thứ tình cảm xuất hiện sâu thẳm bên trong, song mình chưa gọi được rõ tên. Cho đến khi vô tình lướt qua và dừng lại trước tivi đang truyền hình trực tiếp một chương trình, ngay cái khoảnh khắc lá quốc kỳ được giương lên trên bầu trời, mình cảm thấy dâng trào cảm xúc và đã không kiềm được nước mắt. Một đứa “trơ trơ” như mình lại nghẹn ngào đến kỳ lạ, chính mình cũng không hiểu được cái biểu hiện bản năng này. Nhưng, trong lòng mình có sự chuyển biến, mình đã gọi tên được nó, gọi tên được cái tình cảm sâu sắc ngấm ngầm trong mình và bắt đầu dâng cao khi học tập ở nước ngoài. Đó chính là – mình yêu nước.
Kể từ giây phút ấy, cái “làm gì đó có ích cho đời” trở thành khát khao góp phần đem lại giá trị cho quê hương, có ảnh hưởng tích cực đến lợi ích của dân tộc. Và điều này trở thành lẽ sống của mình – được phục vụ đất nước, quê hương, dân tộc mình.
Trong suy nghĩ của một đứa con nít thiếu thời, trước ngưỡng cửa chọn ngành chọn nghề, An ninh là một cách hiệu quả nhất để góp công sức của mình trong sự nghiệp lớn lao bảo vệ và phát triển đất nước; là một con đường cụ thể, rõ ràng, ngắn gọn và nhanh chóng đối với mình. Mình chọn dấn thân vào chặng đường đã chọn, dù tất cả mọi người xung quanh đều không ủng hộ, cho rằng không nên (nên chọn tiếp tục đi du học hoặc theo ngành sử dụng Pháp ngữ, hoặc những ngành phù hợp với con gái và nhẹ nhàng hơn) và không thể (điểm cao và các môn tự nhiên không phải lợi thế). Riêng mình, vẫn một thái độ sống duy nhất: mình chọn, mình kiên định, chấp nhận thử thách, dám đương đầu và chịu trách nhiệm về quyết định của bản thân, mình tin là mình làm được. Và mình đã làm được, vì mình có lẽ sống của chính mình.
Biết ơn thời gian trong môi trường học tập đã cho mình nhiều cơ hội khám phá, nhận diện và hiểu về bản thân, nhất là cá tính, tiềm năng, sở thích lẫn phong cách của mình. Quá trình trải nghiệm nhiều hoạt động như tổ chức phong trào, biên tập chương trình hay dàn dựng các đêm diễn, mình thường đưa vào nó một tinh thần, một chất riêng. Mình sáng tạo ít nhất một điểm riêng cho từng thành phẩm, để nhìn vào mỗi tác phẩm tạo ra đều có dấu ấn mang sắc thái của mình.
Trong cuộc sống thường ngày, mình thích thể hiện phong cách cá nhân, cũng như luôn bị cuốn hút bởi những người có cá tính và phong thái rõ ràng, những vật có nét đặc trưng riêng biệt, những câu chuyện mang bản sắc văn hoá. Những sự độc bản khiến mình say mê và khơi gợi trong mình nhiều cảm hứng cuộc sống.
Từ đó, đối với mình, cuộc sống phải luôn phát hiện và thể hiện cái con người thật của mình, khai phóng giá trị bản thân và kiến tạo dấu ấn khi dấn thân vào cuộc đời.
Đến một giai đoạn, mình cảm thấy công việc không còn phù hợp với mục đích sống của mình nữa. Vẫn yêu ngành yêu nghề, công việc mình đang làm cũng có ý nghĩa to lớn, nhưng mình bị ngập chìm trong cái cảm giác “đao to búa lớn” của chặng đường hiện tại. Vẫn thôi thúc trong mình lẽ sống có ích cho cộng đồng, song tính chất công việc mang tầm vĩ mô, mình lại muốn cụ thể hơn hành động của mình, rõ ràng hơn cái giá trị mà mình có thể đem đến cho người khác cũng như lợi ích họ nhận được thiết thực hơn. Mình nhìn một chị bán rau ngoài chợ, cảm thấy biết ơn chị vì chị đã giúp ai đó có một bữa ăn; đứng chờ tính tiền trong siêu thị mình thấy biết ơn bạn thu ngân giúp việc mua sắm của mọi người được thuận tiện… Mình mong muốn bản thân tạo ra sự tác động tích cực đến một người cho dù là nhỏ nhất, thấy được kết quả từ hành động giúp ích của mình đối với ai đó và nó được thể hiện ra. Trong khi mình đang làm gì, mình có đang tạo ra giá trị không, mình có giúp được ai không – là những câu hỏi lớn với mình. Cuộc đời mình rơi vào trạng thái nhạt nhoà.
Mình vẫn mông lung, mơ hồ, không vẽ được bức tranh lớn tương lai hướng tới như thế nào. Cùng lúc đó, mình trải qua một số biến cố gia đình, chính mình còn chưa giúp được mình, chưa giúp được gia đình mình, làm sao giúp được ai đó, nên lại thả cuộc đời mình lửng lờ trôi.
Cho đến khi sự xuất hiện của một ngôi nhà, mình gọi là “ngôi nhà cơ duyên” – đây không phải là ngôi nhà đầu tiên của vợ chồng mình, nhưng tụi mình có ý định thiết lập nơi ở “ổn định” tại đây. Tuy nhiên, đó cũng là thời điểm mình sinh chàng trai thứ 2 và chồng mình lại tiếp tục một hành trình công tác khác. Mình cần sự trợ giúp của người thân nên đã chuyển 3 mẹ con về ở chung với gia đình nhà chồng.
Do không muốn bạn nhà cảm thấy cô đơn nên mình quyết định biến nhà thành homestay, đặt tên là Kim house. Mình tự chăm chút cho nhà, mình thương nhà và mong muốn đồng hành cùng nhà, chính nhờ vậy mà đây cũng chính là lúc mình tìm thấy lại được niềm vui từ những công việc nho nhỏ. Do muốn trang trí mỗi phòng một nét riêng, mình tìm các đồ trang trí handmade nhưng các món đồ chưa thật sự khiến mình hài lòng. Thế là, với cái tính hay thích mày mò, mình thử tự tay làm thành phẩm cho Kim house. Và rồi kể từ đó, cơ duyên, mình trỗi dậy đam mê về handmade – điều mà mình chưa từng tưởng tượng và không thể hình dung được là có ngày mình lại làm những việc thủ công như thế này.
Nó đến với mình như một dấu hiệu, khiến trái tim mình ca hát, mình nung nấu và chắc chắn phải đi con đường đang mở lối phía trước. Chắc chắn! Lý do lớn nhất trong thâm tâm mình là vì Mẹ, tưởng nhớ về Mẹ và thêu tiếp một bức tranh đẹp của Mẹ. Mẹ mình từng là nghệ nhân thêu tranh quê hương, cũng giỏi may vá, đan móc. Khi bắt tay làm handmade, mình cảm thấy như có sự đồng hành giữa Mẹ với mình, và sự kết nối năng lượng này rất khó diễn tả được thành lời. Chỉ biết rằng, mình đang có một tình yêu và một sứ mệnh để thực hiện.
Mình khám phá sở thích về handmade và khai phóng khả năng của bản thân, càng làm càng say sưa. Song, mình chạnh lòng khi nhận thấy giá trị handmade tại Việt Nam chưa được đánh giá đúng. Trong khi đó, những thành phẩm được hình thành từ trí óc, sự sáng tạo và cả trái tim của một người nghệ nhân, truyền vào đôi bàn tay tạo thành một tác phẩm, giá trị vô cùng. Đằng sau mỗi thành phẩm là một câu chuyện, một ý nghĩa riêng, rất thú vị, và còn mang cả nét đặc sắc của văn hoá Việt. Xuất phát từ niềm đam mê, mình mong muốn nâng tầm giá trị thành phẩm handmade, hướng đến tôn vinh và lan toả giá trị handmade Việt đi xa hơn, đến với nhiều người hơn.
Mình thử làm nhiều món đồ thủ công, và rất hứng thú với phụ kiện như túi xách, trang sức. Nhớ lại từ nhỏ vốn đã rất thích các món đồ trang sức đẹp và lạ – khi đeo vòng tay hay bông tai được thắt tết thủ công là tự nhiên tự tin vì nó biểu lộ cá tính con người mình mà không cần phải thể hiện bất cứ điều gì. Đó là lúc một ý tưởng được nảy sinh, mình triển khai thiết kế chương trình kiến tạo phong cách thời trang tinh giản và tinh tế, với điểm nhấn là những phụ kiện handmade cao cấp độc bản, mang câu chuyện cá nhân và phong cách đặc trưng của mỗi người.
Sau chục năm “phiêu lưu” kể từ ngày cưới, vợ chồng mình lại được sum tụ. Tụi mình nhanh chóng ổn định cuộc sống bằng cách thu xếp chỗ ở – một không gian sống mới.
Thời điểm đó, nhiều câu chuyện đến với mình từ những người gần mình – những người chị, người bạn – và cả những người chưa quen đang sống xung quanh. Điều trùng hợp là tất cả đều liên quan đến một chủ đề: Nhà – cũng là điều mình quan tâm nhất bấy giờ. Các câu chuyện có thể khái quát chung lại như: nhà bao việc, loay hoay vì việc nhà, mệt mỏi khi mới chỉ nghĩ về nhà, đầu bù tóc rối, quá nhiều đồ đạc, dọn rồi lại bừa… Đây đều là những sự thật hết sức đời thường mà hầu như người phụ nữ nào cũng vướng phải. Mình cho rằng, thật sự đây là một bài toán chung cần phải được giải đáp.
Quan điểm của mình rất rõ ràng: ở nhà là phải vui, cuộc sống trong nhà là phải hạnh phúc, vì đây là nơi yêu thương nhất. Vậy nên khi cảm nhận được những trải nghiệm không tích cực về nhà và cuộc sống trong nhà, mình rất thương. Những dấu hiệu này khiến mình lại khơi dậy mong muốn được chia sẻ đến những người thương phương pháp giúp kiến tạo ngôi nhà mơ ước, chăm sóc không gian sống và quản lý nhà cửa để tối ưu hơn, hiệu quả hơn, tiến tới sống tốt, sống vui trong nhà.
Không những thế, như với bất kỳ bài toán nào, phương pháp chỉ là một phần, cốt lõi vẫn là tư duy. Khi có được tư duy gốc rễ về nhà, thì tất cả các vấn đề liên quan đến nhà đều được giải quyết triệt để.
Mỗi người đều có một phong cách cá nhân, và phong cách đối với nhà – mình gọi là phong cách ở. Cách chúng ta ở trong nhà như thế nào sẽ quyết định giá trị của ngôi nhà và chất lượng cuộc sống trong nhà. Ai cũng có một ngôi nhà mơ ước, và ai cũng đang ở trong một ngôi nhà hiện tại. Chính kiến tạo phong cách ở sẽ giúp chúng ta biến ngôi nhà hiện tại thành ngôi nhà mơ ước. Phong cách ở chính là điều quan trọng nhất, giúp cuộc sống trong nhà trở nên hạnh phúc. Và mình ở đây để giúp người thương kiến tạo phong cách ở hạnh phúc, lan toả phong cách ở hạnh phúc – để “khi ở nhà là hạnh phúc“.